X

500 bài văn mẫu lớp 5

Tả em bé bán vé số năm 2023


Tả em bé bán vé số năm 2023

Bài văn mẫu Tả em bé bán vé số lớp 5 được chọn lọc, tổng hợp từ những bài viết tập làm văn của học sinh lớp 5 trên cả nước. Hi vọng với bài văn mẫu này, các em sẽ biết cách triển khai ý, tích lũy thêm vốn từ để viết bài văn Tả em bé bán vé số hay.

Tả em bé bán vé số năm 2023 - Văn mẫu lớp 5

Đề bài: Tả em bé bán vé số.

Dàn ý Tả em bé bán vé số

I. Mở bài:

- Giới thiệu hoàn cảnh em gặp em bé bán vé số: Có thể nhìn thấy ở các con phố, gặp trong quán cà phê, hàng nước ven đường,...

II. Thân bài:

- Tả ngoại hình của em bé:

+ Em bé khoảng bao nhiêu tuổi?

+ Dáng người, khuôn mặt, quần áo.

- Tả hoạt động bán vé số của em bé:

+ Tiếng rao bán hàng của em.

+ Hành động chào mời khách mua vé số.

+ Cảm xúc của em khi khách mua hoặc không mua vé số.

III. Kết bài:

- Cảm nhận của em về em bé bán vé số: Sự đồng cảm và thương cho hoàn cảnh bất hạnh và kém may mắn của em, còn nhỏ tuổi đã phải làm việc mưu sinh kiếm sống.

Văn mẫu 5 | Tập làm văn lớp 5

Tả em bé bán vé số - mẫu 1

Hôm nay tại một quán cà phê ven đường, em đã bắt gặp một em bé bán vé số, dù em biết có rất nhiều trẻ em cơ nhỡ, lang thang, mồ côi không nơi nương tựa phải đi bán vé số nhưng thực sự em không nghĩ lại có những đứa trẻ còn nhỏ tuổi đến thế đã phải mưu sinh. Em chỉ khoảng 5-6 tuổi dáng người nhỏ gầy, chân tay khẳng khiu, làn da sạm đi vì cháy nắng, khuôn mặt nhợt nhạt nhễ nhại mồ hôi, em thấy em bé dừng lại ngồi bên gốc cây hoa sữa, chắc hẳn đôi chân em đã mỏi nhừ. Em thấy em ngồi đó liền tiến đến, đưa cho em tờ khăn giấy để lau mồ hôi, em ngước nhìn đôi mắt ngơ ngác nhưng chỉ vài giây sau đã mỉm cười thật tươi và cảm ơn em. Bỗng đôi tay em chìa tập vé số ra và hỏi em "Chị có mua vé số bao giờ không?" Em chưa mua bao giờ nhưng khi ấy lại chẳng ngại ngần rút tiền ăn vặt mẹ cho ra mua cho em hai tờ vé số. Em bỗng tươi tỉnh hẳn lên, chẳng còn khuôn mặt ủ rũ mệt mỏi như trước nữa, rồi em nói "Chúc chị may mắn nhé, may có chị mà em có bữa ăn tối rồi đó!", câu nói của em khiến em nghẹn lòng, chỉ biết mỉm cười xót xa. Trên đường về nhà em đã nghĩ đến một ước mong, đó là ước mong sao sẽ không còn trẻ em nào phải bơ vơ, lang thang và đi bán vé số nữa, tất cả đều được chăm lo, bảo vệ và vui chơi học hành.

Hay lắm đó

Tả em bé bán vé số - mẫu 2

Màn đêm đang bao trùm lên cảnh vật, phố phường đang chìm dần vào giấc ngủ. Dưới ánh sáng của đèn cao áp bên vệ đường, tôi chợt thấy một em bé bán vé số đang rảo bước trên phố đêm vắng lặng.

Em bé khoảng chừng mười tuổi. Dáng người gầy guộc, ốm yếu. Trôn đôi tay bé nhỏ của em là một xấp vé số và xấp báo khá dày. Em chậm chạp rảo bước trên lề đường. Khuôn mặt thoáng vẻ lo âu, đôi mắt đen lay láy đang đượm một nét buồn khó tả. Chiếc áo mỏng manh màu trắng đục phất phơ trong làn gió thoảng qua. Mái tóc vàng hoe của em lòa xòa xuống trán, trông em thật mệt mỏi. Đôi chân em mốc trắng vì bụi đường bám phải, đôi chân nhỏ nhưng trông thật phong trần, lúc đi chậm chạp như trầm tư, suy nghĩ, lúc bước nhanh như vội vã với thời gian. Thấy rải rác những hàng quán còn mở cửa, em cất tiếng rao. Vé số đây! Báo mới đây! Tiếng rao đêm vang vọng như không ai đáp lại, không một lời hỏi han. Có lỗ ai cũng mệt mỏi sau một ngày lao động nên đã vô tình với tiếng rao và hình ảnh đáng thương ấy. Họ có biết đâu rằng em bé đang thút thít khóc vì buồn tuổi lo âu. Những giọt nước mắt cứ tuôn ra như để làm vơi đi nỗi buồn từ sâu thẳm lòng em. Hình ảnh em bé đi lang thang trên đường phố thật đáng thương. Em vẫn cứ đi. Đi cho đến bao giờ? Tôi đặt ra câu hỏi nhưng chưa có câu trả lời, tôi chỉ biết rằng cuộc đời những em bé bất hạnh chẳng khác nào đám lục bình trôi theo dòng nước mà không biết mình sẽ trôi dạt về đâu. Tương lai các em chỉ một màu xám đơn điệu.

Gió vẫn thổi từng cơn như để xoa dịu nỗi lòng buồn tủi của em. Em đã đi xa nhưng tôi vẫn dồi mắt nhìn theo. Nhà nhà đã say nồng giấc ngủ. Có lẽ em bé chỉ còn biết chia sẻ nỗi buồn với hàng cây bên vệ đường đang rạt rào đổ lá.

Tôi thật cảm động trước mảnh đời cơ cực của em bé đang thương kia. Tôi mong sao tất cả trẻ em đều có mái ấm gia đình, được sống trong vòng tay yêu thương của bố mẹ, được đến trường học tập và đều có tương lai tươi sáng ở ngày mai.

Tả em bé bán vé số - mẫu 3

Sáng nào cũng vậy, khi em đi ngang qua tiệm cà phê đầu ngõ là đã nghe tiếng rao lanh lảnh quen thuộc của cậu bé bán vé số: “Vé số, vé số chiều sổ đây! Vé trúng đây!”

Cậu bé trạc tuổi em, thân hình của cậu quá bé nhỏ so với tiếng rao lanh lảnh kia. Tay chân cậu ốm tong teo, đen đúa. Lúc nào cậu cũng mặc chiếc quần đùi xanh đã cũ và chiếc áo sơ mi ngắn tay có nhiều chỗ vá. Đối với cậu, đó là lành lặn lắm rồi. Cậu bé đội một cái mũ vải bạc màu để lộ mái tóc rễ tre bờm xờm lâu ngày chưa cắt. Khác với thân hình gầy nhom, khuôn mặt cậu tròn trĩnh, sáng sủa hơn. Vốn là một cậu bé có nước da trắng nhưng do dầm sương dãi nắng nên biến thành màu nâu sạm. Đặc biệt đôi mắt cậu rất sáng và lanh lợi. Mỗi khi cậu bán được cặp vé nào thì đôi môi của cậu nhoẻn một nụ cười và đôi mắt đen cũng như cười theo làm sáng cả gương mặt. Cậu là một trong những cậu bé bán vé số may mắn. Thường thường cậu bán được nhiều vé nhất trong tụi nhỏ. Ngày nào cũng vậy, mỗi tay cầm xấp vé số vung vẩy, miệng chào mời, tay kia giơ quyển sổ dò, cậu tung tăng chạy từ quán cà phê này đến quán cà phê nọ. Gặp ai cậu cũng dúi vào một vài tờ, miệng chào mời: “Vé trúng đấy mua dùm con đi ạ!” ,Gặp những khách sang, cậu nhét cả cặp vào túi người ta rồi hót như con sáo: “Nhìn chú cháu biết ngay là người hên rồi. Mua đi chú! Một tỷ đồng đấy!”. Lắm lúc, gặp những ông khách khó tính, gọi mua vé số, ngồi chọn mãi, mua một hai tờ rồi mới cho cậu đi. Thế nhưng cậu vẫn kiên nhẫn chờ và cám ơn rất lễ phép. Cái việc đi bán vé số trông nhẹ nhàng vậy đó mà cũng lắm lúc gặp rắc rối. Thỉnh thoảng vẫn có anh thanh niên ngồi uống cà phê trêu chọc cậu; gọi cậu lại, chọn chán chê rồi trả lại: “Không có số tao thích mày đi chỗ khác mà bán”. Lâu lâu, cậu mới bị họ xua đuổi như thế. Những lúc như vậy, cậu lại cúi đầu mặt buồn thiu nhưng nỗi buồn cũng chỉ trong chốc lát. Chỉ cần một tiếng gọi: “Vé số!” cậu lại chạy vụt đến, toét miệng cười để lộ hàm răng sún vài cái và hóm hỉnh thưa: “Dạ, thưa thượng đế, vé số đây ạ!”.

Cậu rất ham đọc sách báo. Có lần em đi học về thấy cậu ngồi trên chiếc ghế đá ở công viên mải mê đọc cuốn truyện “Thám tử lừng danh Conan”. Đọc xong, cậu gấp sách lại, tay chống cằm, ngồi nghỉ ngơi hồi lâu.

Thấy hoàn cảnh của cậu bé bán vé số mà em cảm thấy thương cho cậu quá. Không biết cậu học được lớp mấy rồi? Vì sao cậu phải cậu phải bỏ học? Bố mẹ cậu đâu? Ngày mai, em sẽ cho cậu mượn toàn bộ tập “Thám tử lừng danh Conan” cho cậu đọc để cậu khỏi phải tốn tiền mua sách và thêm nhiều niềm vui sau những giờ làm việc vất vả.

Tả em bé bán vé số - mẫu 4

Chiều chủ nhật, em và bố cùng đi tập thể dục rồi bố dẫn em vào một quán cà phê để ngồi nói chuyện cùng bác Quang - bạn đồng nghiệp của bố. Ngồi trong quán cà phê ai cũng tập trung nói chuyện hoặc đọc sách báo, xem điện thoại, bỗng em thấy một cậu bé trên tay cầm tập tờ vé số bước vào. Thoạt nhìn ai cũng nhận ra được đó là một em bé đi bán vé số, cậu bé mặc chiếc quần vải màu xanh than bạc màu hai bên ống quần loe bám đầy bụi đất, đôi dép xốp đã mòn mỏng dính, chiếc áo dài tay cũng không còn đủ cúc, ống tay lòe xòe. Cậu bé bước vào quán cất tiếng rao "Ai vé số, vé số đây", đôi chân nhanh nhẹn chạy tới từng bàn hỏi "Chú mua vé số cho con đi chú", vừa nói cậu bé vừa chìa tập vé số ra mời khách chọn, nếu khách không mua cậu bé liền đi ra bàn khác, không nài nỉ làm cho khách khó chịu. Dáng vẻ thông minh hoạt bát của cậu bé cùng lời chào mua khiến ai cũng phải chú ý tới, thế nhưng chẳng mấy ai mua vé số cho cậu bé khi cậu tới gần liền tỏ thái độ lạnh lùng, lắc đầu không mua và xua đuổi cậu đi chỗ khác. Có khách gọi mua cậu liền chạy tới đôi mắt sáng lên hy vọng khách sẽ mua vài tờ vé số, vị khách đó đã mua cho cậu ba tờ, cậu bé rất vui không quên chúc cho khách sẽ trúng nhiều rồi liền chạy ra ngoài, bước chân đi trên vỉa hè đến những con phố và hàng quán khác.

Tả em bé vé số - Mẫu 5

“Vé số đây, vé số chiều sổ đây!”

Đang ngồi với ba trong quán giải khát ở ngã tư đường về, nghe tiếng rao, tôi quay nhìn thấy một em bé tay cầm một xấp vé số đang bước vào.

Em bé trạc chừng tám, chín tuổi. Dáng người gầy gầy cao. Em mặc chiếc áo sơ mi màu trắng ngà vì đã cũ. Chiếc quần tây cũng chẳng khác gì hơn, bạc phếch, nhăn nheo, sờn cả hai gối. Gương mặt em thon thả đôi mắt trông lanh lợi, thoáng chút u buồn.

Em mời hết người này đến người kia trong quán. Nhất là những lúc khách vừa trả tiền nước, em chạy đến ngay với hy vọng người ta sẽ dùng số tiền lẻ thối lại để mua ít tờ vé số.

Nhưng em bị từ chối bằng thái độ lạnh lùng, ánh mắt dửng dưng của mọi người. Rồi có bàn gọi em đến. Một ông khách to người, mập phệ ngồi dựa ngửa, xòe vé số ra, nhích nhích từng tờ để dò. Ông ta có vẻ hứng thú như thể sắp được cả ván bài to. Có những vé, chỉ còn cách vài số nữa là trúng độc đắc, ông khách ấy vỗ tay đen đéc vào đùi la lên tiếc rẻ. Những người cùng bàn bu quanh lại nhìn xem, bàn tán xôn xao. Còn em bé thì đứng kế bên đó chờ đợi. Chắc em cũng đang cầu mong cho khách trúng nhiều để em bán đắt hơn. Khi khách mua và trả tiền xong, em liến thoắng bước sang bàn khác, miệng không ngớt rao mời, giới thiệu vé số các tỉnh.

Tôi rút trong cặp ra số tiền sáng nay để dành không ăn bánh, gọi em lại mua một vé. Em gật đầu cám ơn. Tuy biết rằng chẳng dễ gì trúng số nhưng tôi vẫn mua chỉ vì thấy thương em bé kia, mới chừng ấy tuổi đầu mà đá phải lăn lộn với cuộc sống rồi. Ai có biết đâu, chính em đã mang đến những niềm hy vọng, những chờ mong nho nhỏ, thậm chí, những vận may của cuộc đời đến cho mọi người. Riêng em bé, mỗi ngày, em chỉ được chút ít tiền đủ hai bữa cơm qua ngày thôi.

Em bé đi khuất rồi mà tôi vẫn còn suy nghĩ mãi. Cùng lứa tuổi như tôi, có nhiều người kém may mắn, họ phải sớm chịu cực khổ tự lo lấy thân và chị bán vé số như vậy thì thời giờ đâu mà học hành nhỉ?

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 5 chọn lọc, hay khác: